Hỏa Nguyệt
Phan_5
Hỏa Nguyệt dứt khoát nhắm mắt lại, bắt đầu niệm chú. Đợi Hỏa Nguyệt mở mắt ra lần nữa, nàng cười hì hì nói với yêu hồ, "Con gái bà chính là con cáo nhỏ màu xám hả? Đó là ta tự tay giết."Vừa dứt lời, yêu hồ đã vọt đến trước mặt Hỏa Nguyệt, móng tay nhọn lập tức bóp chặt khuôn mặt nàng.
Đột nhiên Hoả Nguyệt nở nụ cười, móng tay yêu hồ vút xuống dưới, lại thất bại. Hỏa Nguyệt trước mặt đột nhiên chuyển sang bên trái. Dưới cơn thịnh nộ nàng ta không dùng lý trí để suy xét, chỉ biết đuổi theo ảo ảnh. Hỏa Nguyệt đứng ở phía sau nàng ta, chậm rãi lấy ra lá bùa màu tím, yên lặng niệm chú, bay về phái yêu hồ.
Hỏa Tiêu lập tức ôm Hỏa Nguyệt, nhảy sang một bên, yêu hồ lập tức cảm thấy không ổn, đột nhiên thân thể lại bị cố định ở phía xa, muốn động cũng không được. Trên 9 tầng mây đột nhiên sấm sét vang dội, sau đó liền thấy từ trên 9 tầng mây, một cột sấm đánh xuống. Đánh lên người yêu hồ, sau một mảnh trắng xóa, trên mặt đất chỉ còn lại một con cáo cháy đen.
"Chậc chậc, thật là, đáng tiếc cho 3000 năm đạo hành của nàng ta."Hỏa Nguyệt lắc đầu đi đến, nhìn con cáo bị cháy đen thành một đống. Hỏa Tiêu đi theo sau nàng, ngược lại không nói gì, lại không nghĩ đến thi thể yêu hồ đột nhiên động, con cáo cháy đen lại giãy dụa muốn nhào đến.
Trong nháy mắt Hỏa Tiêu liền tiến đến, giơ tay chém xuống, chém nó thành 2 đoạn. Lại nhìn thấy miệng con cáo toét ra, giống như đang cười. Hỏa Tiêu lập tức cảm thấy không ổn, xoay người nhìn về phía Hỏa Nguyệt, liền nhìn thấy Hỏa Nguyệt ôm vai, hơi nhíu mày.
"Hỏa Nguyệt có sao không?"Giọng nói Hỏa Tiêu có vẻ cực kỳ bối rối, Hỏa Nguyệt nhẹ nhàng kéo vạt áo, phát hiện trên vai trắng noãn bị đâm mấy đường móng tay, dĩ nhiên là móng tay của yêu hồ!
Chương 13: Tổ sư gia
Đột nhiên Hỏa Nguyệt cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, hai chân cũng hơi nhũn ra. Hồ ly này thậm chí trong móng tay cũng có kịch độc! Hỏa Tiêu một tay giữ Hỏa Nguyệt, một tay cầm con dao tinh xảo của Hỏa Nguyệt, nhẹ nhàng lọc ra những mảnh móng tay kia.
Gần như trong nháy mắt, xung quanh miệng vết thương trở nên tím đen. Hỏa Tiêu vừa cúi người, Hỏa Nguyệt yếu ớt mở miệng ngăn hắn lại, "Hỏa Tiêu không cần phải……"Tiếng nói còn chưa dứt, Hỏa Tiêu đã mắt đầu hút từng ngụm từng ngụm chất độc trên miệng vết thương.
Mãi đến khi màu máu chuyển sang bình thường, Hỏa Nguyệt chẳng những không có bất kỳ chuyển biến nào tốt hơn, thậm chí còn hôn mê ngất đi.
Hỏa Tiêu đành phải trực tiếp ôm người trở về phòng, muốn dùng chân khí đẩy hết chất độc trong người nàng ra. Thật sự không có bất kỳ kết quả nào, chân khí vừa chuyển vào trong đã bị đẩy ra.
Đây rốt cuộc là độc tố gì? Hay là thứ gì? Nhớ lại cái miệng mở rộng của hồ ly trước khi chết, biểu hiện giống như cười. Có thể khiến cho nàng ta dùng hết 3000 năm đạo hạnh, cùng muốn cược tất cả trong chiêu này, sao có thể bị bọn họ giải đơn giản như vậy.
Hỏa Nguyệt đã hoàn toàn hôn mê, không có chút ý thức. Cũng không biết rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể tỉnh lại, lần đầu tiên trong đời Hỏa Tiêu thấy bất lực như vậy, mày nhíu chặt, nhưng một chút manh mối cũng không có. Nếu lúc này, Nam Cung Tu Trúc còn sống, có lẽ sẽ biết chút gì đó?
Đúng rồi, trở về Tiêu Hồn Điện. Có lẽ có thể liên lạc với Nam Cung Tu Trúc, ông diệt yêu nhiều năm, có thể biết rõ đây rốt cuộc là loại độc gì. Hỏa Tiêu nghĩ vậy, càng có chút nóng vội, thu dọn qua loa vài thứ, rồi tìm áo choàng bao lấy Hỏa Nguyệt, ôm nàng rời đi.
Gia đinh Trương gia, sau hừng đông khi quét dọn tiểu viện, bên trong viện phát hiện 1 con hồ ly bị chém thành 2 đoạn, bị sét đánh cháy đen. Biết yêu hồ đã bị trừ, nhưng tìm thế nào cũng không tìm thấy 2 vị cao nhân của Tiêu Hồn Điện. Nhưng đoán bậy từ vết máu chung quanh yêu hồ, đại khái khi chân nhân hàng yêu không cẩn thận của bị thương.
Hỏa Tiêu một đêm không ngừng, cuối cùng lúc tờ mờ sáng cùng trở về đến Tiêu Hồn Điện. Việc đầu tiên ôm Hỏa Nguyệt đến đại điện, đặt nhẹ Hỏa Nguyệt lên sàn nhà trong đại điện, sau đó tự mình cung kính đốt nén nhang tròn đại điện, yên lặng niệm chú, sau đó lại cung kính cắm nén nhan vào lư hương.
Hỏa Tiêu lại ôm Hỏa Nguyệt vào trong ngực, lẳng lặng nhìn hương cháy hết. Sắc trời cùng dần sáng, giống như đợi rất lâu, lại giống như chỉ trong chốc lát. Thân ảnh tuấn dật của Nam Cung Tu Trúc liền hiện ra ở cửa đại điện, khóe miệng tươi cười sáng lạn, chậm rãi đi đến, nhìn thấy Hỏa Tiêu ôm Hỏa Nguyệt ngồi ở chỗ kia.
Cười tủm tỉm nói, "Mới xa nhau mấy tháng, đã bắt đầu nhớ ta rồi sao? Chậc chậc, con bé Hỏa Nguyệt kia thật xem con là giường rồi."
Hỏa Tiêu thấy ông tiến đến, ngẩng đầu nhìn qua, vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ, làm cho Nam Cung Tu Trúc không khỏi sững sờ.
"Xảy ra chuyện gì?"Đồ đệ của ông, đương nhiên ông hiểu rõ. Nếu không phải Hỏa Nguyệt xảy ra chuyện lớn gì, Hỏa Tiêu sẽ không bối rối như vậy, một bộ dáng giống như trời sắp sập xuống, khi nào ông gặp qua bộ dáng bất lực như vậy của Hỏa Tiêu.
Hỏa Nguyệt còn đang nhắm mắt ngủ say trong ngực Hỏa Tiêu, Nam Cung Tu Trúc thăm dò mạch đập của nàng, chẳng qua đang ngủ say, hình như không có gì bất thường. Lúc này Hỏa Tiêu mới nói rõ ràng ngọn nguồn sự việc, cái này đổi lại Nam Cung Tu Trúc nhíu mày. "Yêu hồ định ngọc nát đá tan, chỉ sợ đó không phải là móng tay, mà là mảnh nhỏ yêu đan."
"Vậy Hỏa Nguyệt có sao không?"Hỏa Tiêu mất bình tĩnh hoàn toàn, Nam Cung Tu Trúc đè vai hắn xuống, muốn hắn trấn tĩnh lại. Hỏa Tiêu hít sâu vài cái, kiềm chế tâm tình sắp nổi điên.
Nam Cung Tu Trúc thấy hắn trấn tĩnh lại, mới từ từ nói. "Yêu đan này độc tố cực mạnh, người thường đụng phải nó là chết không thể nghi ngờ. Các con theo ta luyện tập pháp thuật nhiều năm, ngược lại có chút kháng độc, độc được cô lập kịp thời. Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng."
"Vậy sao nàng vẫn còn bất tỉnh?"Hỏa Tiêu cảm thấy, hình như sự việc không có đơn giản như vậy, bởi vì vẻ mặt Nam Cung Tu Trúc chẳng những không thoải mái, ngược lại nghiêm trọng không ít. "Thật ra, nó đang hóa yêu."Nam Cung Tu Trúc thoáng dừng cái, vẫn nói ra.
"Con chỉ muốn biết Hỏa Nguyệt có bị nguy hiểm hay không?"Hỏa Tiêu lại càng không quan tâm đến hóa yêu gì đó, hắn chỉ quan tâm Hỏa Nguyệt có làm sao hay không mà thôi. Sao Nam Cung Tu Trúc lại không hiểu suy nghĩ của hắn, khẽ thở dài. "Cực kỳ không ổn, đợt nàng rơi vào yêu ma đạo, sẽ mất đi nhân tính."
Lúc này đổi lại Hỏa Tiêu ngẩng người, nhưng hắn lập tức hạ quyết định. "Hỏa Nguyệt còn có thể cứu sao?"Nếu không thể, hắn sẽ đi theo nàng, nàng vào yêu ma đạo, vậy hắn sẽ theo nàng, cùng rơi vào ma đạo. Trong lòng hắn trên đời này cho dù là chính nghĩa gì gì đó, thiên đạo gì gì đó, cũng không quan trọng bằng Hỏa Nguyệt.
Nam Cung Tu Trúc nhìn thấy ánh mắt kiên định của hắn, trong lòng cũng có chút chua xót, ông nhìn 2 đứa trẻ này lớn lên, sao ông lại cam lòng nhìn bọn chúng rơi vào vạn kiếp bất phục. "Ta sẽ đi xin tổ sư gia, có lẽ bọn họ có cách."
Sau đó liền thấy thân hình Nam Cung Tu Trúc lóe lên, hóa thành một làn khói trắng phóng lên trời.
Hỏa Tiêu nhìn hướng Nam Cung Tu Trúc biến mất, ôm Hỏa Nguyệt sát một chút, đôi mắt hơi mờ mờ, nếu tổ sư gia cũng không có cách, nếu Hỏa Nguyệt thật sự biến thành yêu ma, nếu Nam Cung Tu Trúc quyết định xuống tay hạ sát, tóm lại, cho dù như thế nào, hắn cũng sẽ không để Hỏa Nguyệt có nửa phân tổn thương.
Lúc Nam Cung Tu Trúc trở về, phía sau có thêm 2 người, 1 nam 1 nữ, dựa sát vào nhau. Mới vừa tiến vào đại điện, ánh mắt Hỏa Tiêu không tự giác rơi trên hai người bọn họ, tuy có vài phần giống với bức họa, nhưng chân nhân càng thêm mờ ảo xuất trần, nói bọn họ không phải là tiên, chỉ sợ không có ai tin a.
"Nam Cung Hỏa Tiêu?"Người đàn ông kia một bộ dáng miễn cưỡng, rõ ràng cực kỳ tuấn tú, lại phát mị lực vô hình, cười như không cười nhìn hắn. Hỏa Tiêu cũng im lặng đánh giá ông ta, sau đó gật đầu đáp. "Vâng, tổ sư gia."
Nữ tử kia cười tủm tỉm lại gần đối diện với hắn, sau đó nhịn không được kinh ngạc hỏi. "Tu la các chàng chuyển thế, đều là mỹ nam tử tuyệt thế sao?"Người đàn ông nghe vậy, lập tức không vui, một tay kéo nữ tử vào trong lông ngực mình. "Nguyệt Nhi, nó đẹp hơn ta sao?"
Nữ tử lè lưỡi, lại lùi về trong lồng ngực ông ta, "Không có a."Vẻ mặt của Hỏa Tiêu vẫn không có chút thay đổi nào, chỉ là trong ánh mắt vẫn có chút lo lắng, hắn cũng không thích mấy cuộc tán gẫu gia đình như thế này, lại càng không thích trước mắt Hỏa Nguyệt còn chưa biết sống chết thế nào, lại bàn luận những vấn đề râu ria này.
Đương nhiên Nam Cung Quân biết rõ hắn lo lắng cái gì, lại gần đặt tay lên mạch đập của Hỏa Nguyệt, "Ừm, hóa yêu?"Hỏa Tiêu vội vàng hỏi một câu, "Còn cứu được sao?"Nào biết Nam Cung Quân cười mà không đáp, ngược lại Nam Cung Trụy Nguyệt nhô đầu ra, thoáng nhìn Hỏa Tiêu, lại cúi đầu nhìn Hỏa Nguyệt. "Con rất lo lắng cho nó? Các con là?"
"Hỏa Nguyệt là tỷ tỷ con."Hỏa Tiêu nói lời này thì trong mắt hiên lên một tia giãy dụa. Ngược lại hứng thú trong mắt Nam Cung Quân càng đậm. "Con thích nó?"Nam Cung Quân nói trúng tim đen.
Nam Cung Tu Trúc đứng phía sau họ, vốn định giải thích giúp Hỏa Tiêu một chút. Nào biết, Hỏa Tiêu chém đinh chặt sắt đáp lại, "Đúng, con thích nàng."Ánh mắt Nam Cung Quân càng trở nên sâu sắc, nhìn Hỏa Tiêu cười đến có chút không có ý tốt. Hỏa Tiêu biết rõ ông muốn hỏi gì, cúi đầu xuống nhìn dung nhan say ngủ của Hỏa Nguyệt, không chút do dự nói. "Là tình yêu nam nữ."
Nam Cung Trụy Nguyệt nhìn tình ý toát ra trong mắt Hỏa Tiêu, mình cũng nhịn không được có chút xúc động, hình như nhớ đến bọn họ trước đây. Nàng nhịn không được kéo góc áo Nam Cung Quân, "Quân, giúp bọn chúng."
Nam Cung Quân tiến đến khóe miệng nàng trộm chút hương, miễn cưỡng cười, "Ta có nói không giúp sao?"
Hỏa Tiêu theo lời Nam Cung Quân giao phó, đặt Hỏa Nguyệt ở chính giữa đại điện, sau đó mở vết thương trên vài nàng ra. Bởi vì trước đó Hỏa Tiêu đã bôi thuốc, miệng vết thương đã hơi khép lại, Nam Cung Quân cầm dao, cẩn thận mở miệng vết thương ra.
Miệng vết thương chảy máu, lại biến thành màu lam tím, rõ ràng hôm qua đã hút hết chất độc trong người nàng. Hỏa Tiêu có chút hoảng sợ nhìn thứ máu quái dị này, Nam Cung Tu Trúc đứng bên cạnh hắn, nhẹ nhàng giải thích nghi vấn, "Nó đang hóa yêu."
Còn chưa nhìn thấy Nam Cung Quân làm gì, liền nhìn thấy ông đưa tay bám vào miệng vết thương, sau đó liền thấy một luồng khói trắng bạc chui ra từ miệng vết thương, đang định chạy thục mạng. Nam Cung Quân vươn tay, nhẹ nhàng vung lên, "Đi."Liền nhìn thấy một con rắn ánh vàng chui ra từ trong ống tay áo của ông, thoáng cái liền hút hết dải ánh áng bạc đang chạy thục mạng.
Lông mày Hỏa Nguyệt hơi nhíu lại, khẽ hừ nhẹ vài tiếng, sau đó, ngủ thiếp đi. Hỏa Tiêu bận bịu thu dọn mọi thứ, cầm máu trên vai giúp nàng, máu vốn màu lam tím, cũng dần dần chuyển thành màu đỏ tươi, chắc là không có gì.
"Cảm ơn tổ sư gia."Hỏa Tiêu vốn không nói nhiều, nhưng lúc này hắn thực sự cảm tạ từ đáy lòng. Nam Cung Quân ôm Nam Cung Trụy Nguyệt đi đến tước mặt hắn, "Ta không biết con còn đang do dự cái gì, nhưng cũng đừng đợi đến lúc hối hận không kịp mới hiểu."
Hỏa Tiêu hơi giật mình nhìn bọn họ, đương nhiên hắn hiểu rõ những lời này của Nam Cung Quân, bảo hắn cho Hỏa Nguyệt biết tình cảm của mình. Nhưng, cho dù hắn không ngại, hắn vẫn lo lắng Hỏa Nguyệt có tiếp nhận hay không, bất kỳ chuyện nào khiến cho Hỏa Nguyệt khó xử, hắn cũng không có cách nào làm. Cho dù ủy khuất chính mình, cũng không muốn làm cho người ấy khó xử.
Nam Cung Quân khẽ thở dài, "Không cần do dự, Nguyệt Nhi đã từng là con gái của ta."Nhưng lời này vừa nói ra, Hỏa Tiêu khó có thể tin ngẩng đầu nhìn lại, đã thấy Nam Cung Quân và Nam Cung Trụy Nguyệt biết mấy, Nam Cung Tu Trúc cũng chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn hắc hắc cười, "Năm đó vi sư lừa con, bọn họ là cha con ruột. Chăm sóc Hỏa Nguyệt cho tốt……"
Đột nhiên Hỏa Tiêu mở rộng môi, chậm rãi nở nụ cười. Hình như cuối cùng cũng buông xuống gánh nặng đặt lên người thật lâu.
Chương 14: Rời đi
Sau khi ngủ mê một ngày, cuối cùng Hỏa Nguyệt cũng tỉnh lại. Vừa tỉnh lại liền phát hiện mình nằm ở trên giường, hơn nữa còn ở trong lòng của Hỏa Tiêu, nàng ngây người một lúc, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được ửng đỏ. Trong lòng Hỏa Tiêu nóng quá đi, cảm giác này thật là tốt.
Nếu mình là nữ nhân cổ đại thì tốt rồi, bị nhìn thấy cánh tay đã muốn nhà trai phụ trách, Hỏa Tiêu cũng nhìn thấy đầu vài của mình rồi. Đáng tiếc lời nói này Hỏa Nguyệt không nói ra được, cho nên nàng chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, thống khổ nhìn được mà ăn không được a.
Nhưng sao Hỏa Tiêu không có động đậy gì hết vậy, nàng lặng lẽ ngẩng đầu liếc nhìn Hỏa Tiêu. Hỏa Tiêu nhắn mắt hình như đang ngủ say, thậm chí Hỏa Nguyệt còn có thể nhìn thấy quần thâm mờ nhạt ở hốc mắt, nhất định Hỏa Tiêu đã chăm sóc mình suốt hai đêm rồi.
Đáy lòng Hỏa Nguyệt lại bắt đầu hơi đau, thật sự Hỏa Tiêu làm cho nàng không thể không động lòng a. Dù sao hắn cũng không biết, không bằng, đột nhiên trong lòng nàng nổi lên một ý nghĩ tà ác.
Nàng thận trọng vươn bàn tay nhỏ, chạm vào người Hỏa Tiêu, ngăn cách quần áo nhẹ nhàng sờ mó cơ ngực của Hỏa Tiêu, cảm thấy thô ráp vô cùng săn chắc. Hỏa Nguyệt có chút kích động, lại có chút sợ bị Hỏa Tiêu phát hiện, vội ngẩng đầu nhìn hắn một cái, hắn vẫn nhắm mắt, hình như ngủ rất say.
Hỏa Nguyệt lén lút thè lưỡi, xem như động viên chính mình, nàng càng làm càn giật vạt áo Hỏa Tiêu ra, sau đó, thò bàn tay nhỏ của mình vào, đến lúc nàng đụng vào thân thể Hỏa Tiêu, nhịn không được cắn môi dưới của mình. Trời ạ, nhiệt độ cơ thể của Hỏa Tiêu thật cao, khó trách ở trong ngực hắn lại ấm áp như vậy, vân da rắn chắc dưới tay, cảm nhận da thịt tơ lụa, khiến Hỏa Nguyệt nhịn không trầm mê.
Nàng sợ hãi liếc nhìn Hỏa Tiêu, hắn vẫn ngủ say. Nàng mới chậm rãi ven theo đường cong cơ bắp của hắn, trượt xuống từng chút từng chút, cuối cùng dừng ở trên bụng hắn, nhìn không ra Hỏa Tiêu còn có cơ bụng, nàng lặng lẽ đếm, có tới 6 múi rõ ràng, dàng người thật sự quá tốt.
Thật ra nàng còn muốn tiếp tục sờ xuống phía dưới, nàng càng muốn biết, chỗ đó của Hỏa Tiêu có phải cũng rất đồ sộ hay không. Chẳng qua nàng hiểu rõ nếu tiếp tục sờ xuống, thật sự sẽ vượt rào, chỉ nghĩ như vậy, khiến cho nàng có chút kìm lòng không được.
Xong rồi xong rồi, Hỏa Nguyệt cảm thấy mình càng sờ nhiệt độ cơ thể càng cao, mỹ nam trước mặt, lại không thể ăn, loại thống khổ này ai có thể giải thích a. Nàng tâm không cam lòng không nguyện rút cánh tay về, sau đó nhẹ nhàng ngồi dậy, trượt xuống chạy về phòng mình. Chỉ sợ còn ở lại, sẽ nhịn không được xâm phạm Hỏa Tiêu.
Nàng vừa chạy ra ngoài, Hỏa Tiêu liền mở mắt ra. Nhìn bóng dáng nàng rời đi, Hỏa Tiêu nhịn không được nhắm mắt lại, nặng nề thở gấp vài cái, cô bé nhỏ này mỗi lần đều dễ dàng khơi mào dục vọng của hắn, sau đó lại không chịu trách nhiệm chạy trốn, hại hắn một mình ở lại tiến thoái lưỡng nan.
Ngày hôm sau Hỏa Nguyệt rời giường, liền nhìn thấy trên bàn đậy kín cháo kê mà nàng thích nhất, còn có vài món ăn nhẹ buổi sáng. Hỏa Tiêu vẫn luôn tri kỷ như vậy, Hỏa Nguyệt nhịn không được khóe miệng cong cong.
Ăn cháo xong nàng lại không chịu ngồi yên, lập tức tung chân chạy đi tìm Hỏa Tiêu, kết quả dạo một vòng khắp nơi, cũng không thấy bóng dáng Hỏa Tiêu.
Một mình Hỏa Tiêu đi đâu chứ? Không có chuyện hắn xuống núi một mình, đột nhiên Hỏa Nguyệt nghĩ đến Hỏa Tiêu có thể ở sau núi hay không.
Sáng sớm Hỏa Tiêu thức dậy, trước chuẩn bị bữa sáng cho Hỏa Nguyệt, sau đó ra sân sau luyện võ, cả người đầy mồ hôi. Nghĩ bình thường Hỏa Nguyệt rất yêu giường, quyết định đến hồ nước sau núi tắm. Thật ra trước kia sau núi không có ao, chỉ có một cái khe núi mà thôi, bởi vì tổ sư nương thích tắm suối nước nóng, tổ sư gia đặc biệt dời một suối nước nóng từ trăm dặm bên ngoài vào.
Đương nhiên, phép thuật kỳ ảo như vậy, xem ra hơi khó tưởng tượng. Nhưng đối với tổ sư gia mà nói, hình như chỉ là một bữa ăn sáng mà thôi. Hỏa Nguyệt tìm khắp nơi không thấy Hỏa Tiêu, liền đoán Hỏa Tiêu hẳn là đang tắm suối nước nóng.
Ven theo đường nhỏ chậm rãi đi đến, xung quanh ao đều là vài cây cổ thụ che trời, bao vây hồ ở bên trong, cảnh sắc thanh tĩnh, không có việc gì đến đây tắm suối nước nóng, thật sự rất sung sướng.
Đầu tiên Hỏa Nguyệt ở bên ngoài nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, không có ai đáp lại nàng. Nàng nhíu hai hàng lông mày lá liễu, chẳng lẽ Hỏa Tiêu thật sự xuống núi? Sao có thể như vậy, cũng không nói một tiếng, bỏ đi một mình. Nàng tức giận bất bình đi đến đường mòn, muốn nhìn một chút có thật Hỏa Tiêu không có ở đây. Cuối đường một là một cái ao tỏa sương mù dày đặc, cây cối cành lá chung quanh, bỏi vì nhiều năm bị sương mù bao phủ, rửa xanh biếc ướt át. Nàng nhìn không rõ trong hô có người hay không, lại đến gần chút nữa.
Lúc này nàng mới nhìn thấy, có một người dựa vào bên cạnh ao, Hỏa Tiêu hai tay đỡ đầu, nhắm mắt hình như đang ngủ. Hỏa Nguyệt nhẹ nhàng lại gần hắn, nhỏ giọng gọi hắn, "Hỏa Tiêu?"
Hỏa Tiêu không có bất kỳ phản ứng nào, xem ra đã ngủ. Hỏa Nguyệt tìm được hắn, hắn lại đang tắm trong hồ, theo lý thuyết nàng hẳn nên đi ra ngoài mới đúng, nhưng mà ánh mắt nàng có chút không chịu khống chế lưu luyến không rời trên người Hỏa Tiêu.
Quần áo Hỏa Tiêu được gấp chỉnh tề để ở một bên, một đầu tóc đen tùy ý tán loạn, cho dù là từ góc độ nào nhìn qua, đều là một hình ảnh cực đẹp, còn có hơi nước mông lung, càng khiến cho Hỏa Tiêu vốn vô cùng mị hoặc lại thêm một ít mờ ảo như tiên xuất trần.
Hỏa Nguyệt biết rõ mình không thể tiếp tục nhìn tiếp, nhưng vẫn nhịn không được di động, theo bờ vai dài rộng của hắn, nhìn cơ ngực rắn chắc. Tối hôm qua mình còn vụng trộm sờ nơi đó, cảm giác rắn chắc lại nhẵn nhụi. Trong lòng lại ngứa ngáy, giống như có con mèo nhỏ cào cào quấy nhiễu, muốn từ trong lòng chui ra.
Cuối cùng Hỏa Nguyệt không khống chế được ánh mắt mình, men theo thân thể cường tráng của hắn chậm rãi nhìn xuống. Vùng bụng săn chắc chìm ngập dưới ao nước, nhưng Hỏa Nguyệt vẫn loáng thoáng nhìn được đại khái, đặc biệt là một vài bóng tối rõ ràng ở giữa hai chân.
Oanh! Mặt Hỏa Nguyệt giống như bị đốt cháy, tuy chỉ nhìn được mơ hồ, nhưng chỗ đó của Hỏa Tiêu hình như cũng rất lớn, quả nhiên đồ sộ giống như trong dự đoán của nàng. khiến cho nàng cảm thấy đỏ mặt nhất chính là, vừa rồi hình như nàng nhìn thấy chỗ đó rung động nhẹ, có chút âm ĩ muốn đứng dậy.
Nàng còn chưa có cẩn thận nhìn rõ, đã chống lại đôi con ngươi đen sâu của Hỏa Tiêu, Hỏa Tiêu nhìn thẳng nàng, cũng không nói chuyện, cũng không biết hắn tỉnh lại bao lâu, có phải trò hề của mình đều bị nhìn hết rồi không?
Hỏa Nguyệt cảm thấy chính mình tưởng chừng như bị đốt cháy, lại bị bắt gian tại trận. Hỏa Tiêu sẽ nghĩ sao về nàng, cảm thấy nàng dâm đãng vô sỉ, hay cảm thấy nàng hạ lưu xấu xa, lại nhìn chòng chọc thân thể đệ đệ mình, nhìn say mê như vậy, hơn nữa ánh mắt còn càn rỡ như vậy.
Trời ạ! Nàng không muốn làm người nữa! Hỏa Nguyệt nhanh chóng chạy trốn sang con đường nhỏ bên cạnh, vừa nghĩ một đống lớn có hay không có. Vừa rồi trong một khắc chống lại đôi mắt của Hỏa Tiêu, nàng vô thức xoay người bỏ chạy.
Nhưng bây giờ, đợi lát nữa Hỏa Tiêu mặc quần áo đi ra, muốn giải thích thể nào với hắn đây, nói mình đi tìm hắn, không cẩn thận nhìn thấy? Nhưng mà, tìm được hắn nửa ngày còn không rời đi, ngược lại nhìn chòng chọc chỗ đó của người ta, hắn tin mới lạ. Bây giờ giải thích thế nào cũng không rõ ràng cả.
Hỏa Nguyệt cúi đầu cắn răng, làm một ra một quyết định chính nàng cũng không thể tin được.
Hỏa Tiêu nhìn theo bóng lưng chạy trốn rất nhanh của nàng, nhịn không được thờ dài. Hắn đã câu dẫn nàng rõ ràng, sao một chút hiệu quả cũng không có, chẳng lẽ cảm giác của hắn sai? Thật ra Hỏa Nguyệt hoàn toàn không có ý đó với hắn. Nghĩ vậy, Hỏa Tiêu cũng có chút không yên.
Hắn là một người rất cố chấp, sau khi nhận định là Hỏa Nguyệt, thì bất luận kẻ nào cũng không thể lại đả động lòng hắn. Xem ra đường tình của mình còn rất gian nan, Hỏa Tiêu chậm rãi bước ra khỏi hồ, giọt nước thuận theo thân mình hoàn mỹ của hắn từ từ chảy xuống, cảnh tượng này thật sự là vô cùng hấp dẫn, nếu Hỏa Nguyệt thấy được, chỉ sợ sẽ trực tiếp cưỡng bức không khống chế được mới phải.
Hỏa Tiêu mặc y phục mình vào, chậm rãi đi đến phòng Hỏa Nguyệt, nghĩ phải giải thích như thế nào với nàng. Gõ vài cái lên cửa, nhưng không có người đáp lại, hắn không khỏi bàng hoàng.
Sau khi đẩy cửa ra, liền nhìn thấy tờ giấy Hỏa Nguyệt lưu lại. ‘tỷ đi ngao du giang hồ, nhớ đệ."
Chương 15: Trúng chiêu
Hỏa Nguyệt vội vàng hấp tấp chạy xuống núi, căn bản nàng không dám ở lại, chỉ cần nghĩ đến đối diện với sắc mặt khó chịu Hỏa Tiêu, hoặc là Hỏa Tiêu chán ghét nàng, nàng liền cảm thấy không chịu nổi.
Chỉ là sau khi xuống núi, nàng càng cảm thấy mờ mịt, căn bản không biết nên đi về hướng nào. Mỗi lần xuống núi đều có Hỏa Tiêu đi theo nàng, cho đến bây giờ nàng đều không lo lắng những việc vặt kia, nói tới nói lui, này coi như là lần đầu tự mình ra khỏi nhà.
Đáp một chuyến đò, đi đến Cúc Thủy thành. Cúc Thủy thành này 3 mặt được sông nước vây quanh, trong thành cũng không thiếu kênh rạch chằng chịt, giống như tên của nó, cúi người có thể vốc (cúc) nước lên. Kinh tế vùng này đặc biệt phát triển, có lẽ bởi vì do đường thủy thông suốt, có rất nhiều quốc gia vận chuyển đến buôn bán.
Tính tình Hỏa Nguyệt vốn ưa náo nhiệt, đi chỗ này nhìn chỗ kia, không để ý đến trời đã tối. Lúc này mới cảm thấy có chút đói bụng, nhưng lại phải tìm 1 chỗ ở lại, bây giờ cũng không còn mặt mũi quay lại Tiêu Hồn Điện, càng không biết nên giải thích thế nào với Hỏa Tiêu, Hỏa Nguyệt càng nghĩ càng đau đầu.
Quả nhiên có rất nhiều thương gia lui tới Cúc Thủy thành này, những khách điếm lớn trong thành đều ở đầy, Hỏa Nguyệt rơi vào đường cùng chỉ có thể chọn một khách sạn nhỏ rách nát ở lại, tùy tiện chọn vài món ăn, ngay ngắn đợi ở trong phòng.
Hỏa Nguyệt chưa bao giờ đợi một mình lâu như thế, chỉ là ngồi trong phòng nhỏ vắng vẻ, khiến cho nàng có chút không thể chịu đựng được, tại sao mình lại cô đơn như vậy, nàng nhịn không được lại bắt đầu nhớ đến Hỏa Tiêu. Thật là, mình đụng phải chuyện của Hỏa Tiêu, liền mất hết tỉnh tảo, bằng không thì đánh cược giải thích một chút với Hỏa Tiêu, cũng không cần phải chật vật thế này.
Tốc độ của tiểu nhị cũng không chậm, chỉ chốc lát đã mang thức ăn đến. Trong đầu Hỏa Nguyệt chỉ suy nghĩ đến chuyện, ngay mai sẽ quay lại Tiêu Hồn Điện xin lỗi Hỏa Tiêu, cũng không chú ý đến thần sắc tiểu nhị có chút kỳ quái. Không để ý ăn mấy ngụm thức ăn, sau đó cảm thấy buồn nôn, thức ăn này có thể ăn sao? So với Hỏa Tiêu làm, quả thực là khác biệt một trời một vực.
Không xong không xong a, sao lại nghĩ đến Hỏa Tiêu. Ô ô ô, Hỏa Nguyệt có chút tức giận bổ nhào lên bàn, nàng nàng nàng, thật ra nàng so với ai khác càng rõ ràng, nàng căn bản không muốn rời khỏi Hỏa Tiêu, nhưng các nàng là chị em ruột ay. Nàng khá tốt, bởi vì mượn xác hoàn hồn, từ lúc bắt đầu đã không xem Hỏa Tiêu là em ruột, cho nên mới sinh ra loại tình cảm này, hình như cũng không kỳ quái.
Nhưng Hỏa Tiêu thì không giống a, Hỏa Tiêu xem nàng là chị ruột, cho nên nếu như Hỏa Tiêu biết rõ nàng có suy nghĩ này, Hỏa Tiêu nhất định sẽ buồn nôn. Nên làm sao đây! Chẳng lẽ không có một biện pháp vẹn toàn sao!
Người ngoài phòng vụng trộm tiến vào, phát hiện Hỏa Nguyệt bổ nhào xuống bàn không nhúc nhích. Không khỏi cười cười với người phía sau, "Thấy hiệu quả càng lúc càng nhanh, chưa đến nửa nén hương đã gục."
Lại không nghĩ đến bọn họ quá mức chủ quan, giọng nói không tính là nhỏ. Hỏa Nguyệt mặc dù thất thần, nhưng vẫn nghe được.
Cũng dám hạ dược bà đây, xem ta trừng trị mấy người các ngươi. Hỏa Nguyệt tức giận không thôi, nhưng vẫn gục xuống bàn không nhúc nhích, muốn xem bọn họ định giở trò gì, tiểu nhị cùng 2 nam nhân đẩy cửa đi vào.
Trong đó có một người chọc chọc Hỏa Nguyệt, Hỏa Nguyệt giả vờ nằm sấp bất động, người nọ tò mò nói, "Không phải chỉ thả xuân dược sao?"Tiểu nhị vỗ vỗ vai hắn, cười hì hì nói, "Con nhỏ lần trước, trúng xuân dược cũng còn đả thương ta, lần này ta bỏ thêm chút thuốc mê vào."
Người bên cạnh nhíu chặt lông mày, rất không đồng ý. "Hạ thuốc mê thì khác gì làm với người chết chứ!"
Ba người bọn họ không coi ai ra gì nói chuyện, Hỏa Nguyệt âm thầm nghiến răng nghiến lợi, đám người cặn bã! Xem ra thường xuyên đối đãi với nữ tử chưa kết hôn như vậy, nghe giọng điệu hình như có không ít nữ nhân gặp phải thủ đoạn hiểm độc này. Hôm nay nàng sẽ thay trời hành đạo!
Ba người sửng sờ nhìn Hỏa Nguyệt đột nhiên từ trên bàn đứng dậy, lạnh lùng nhìn bọn họ cười. Tiểu nhị phản ứng nhanh nhất, lúc đầu định khống chế nàng. Hỏa Nguyệt nghiêng người tránh ra, rút ra con dao bên người mình, không chút do dự cắt cổ họng hắn. 2 người phía sau cũng không lưu tình xông đến.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian